Điện thoại liên hệ: (84.8)3517 6969
Thứ năm, 23/2/2012 02:54:29 (GMT+7)
PHIM L.A.S.T.A
PHIM TRUYỆN TRUYỀN HÌNH: Thụy khúc
Thứ hai, 28/11/2011 4:37:00 PM

BIÊN KỊCH: ANH NGÂN, ANH TRÂM, CẨM TÚ VŨ LOAN, THANH LIÊN BIÊN TẬP: NGUYỄN THỊ THU HUỆ ĐẠO DIỄN: ĐẶNG LƯU VIỆT BẢO GIÁM ĐỐC SẢN XUẤT: NGUYỄN THỊ THU HUỆ GIÁM ĐỐC HÌNH ẢNH: VÕ CHIÊU DŨNG


Cảnh trong phim "Thụy khúc". Ảnh: L.A.S.T.A

Với các diễn viên chính:

Phương Hằng     vai Lan

Trí Quang        vai Trung

Thanh Hoàng     vai ông Hoàng

Tuyết Thu        vai Bà Khanh

Công Ninh        vai ông Dũng

Diễm Kiều        vai bà Lệ

Phương Trinh    vai Hương

Mạnh Hùng    vai ông Tân

Trương Long    vai ông Sáu

Phi Điểu         vai bà Năm

Mạnh Khải        vai ông Thế

Ngọc Lan        vai Hồng

Quỳnh Anh     vai Thủy

Kha ly         vai Xuân

Duy Trâm        vai Thương

Hiếu Minh         vai Cúc

Và một số diễn viên khác…

Tổ chức sản xuất: Lê Đức Bảo

Họa sĩ thiết kế : Huỳnh Gia Thiệu

Phó Đạo Diễn: Hoàng Vinh

Quay phim: Bùi Nguyên Khoa

Anh Sáng: Trần Văn Sang

CHỦ ĐỀ:
Từ xưa đến nay, nhiều người quan niệm: “ Nghệ thuật chỉ là phù du”. Đơn giản chỉ vì họ cho rằng nghệ thuật không thể đem lại cho con người cuộc sống giàu sang, hạnh phúc. Và nếu như có chuyện đó xảy ra thì họa may trong ngàn người có vài người thành công vì tài năng thật sư và cộng với sự may mắn. Ngay bản thân người có lòng đam mê nghệ thuật cũng nhận ra chân lý đó nhưng vì tình yêu, sự đam mê cùng với khát khao cháy bỏng nên họ vẫn quyết chí theo đuổi con đường sự nghiệp, cho dù gặp phải vô vàn khó khăn, hay luôn phải đấu tranh để vượt qua trở ngại từ phía gia đình, hay những người liên quan. Đôi khi, những vấp váp đầu tiên khi chạm đến cánh cửa của thành công đã làm họ hoang mang, chán nản. Những tưởng tình yêu và đam mê sẽ mất đi, nhưng lạ thay nó vẫn tồn tại trong sâu thẳm của những con người đã đeo nghiệp vô thân. Và không bao giờ nó mất đi dù có đời sống có đổi thay thế nào.

Mọi sóng gió rồi cũng qua đi, quan niệm về nghệ thuật có phần thay đổi, cũng là lúc khát khao nghệ thuật lại có dịp trỗi dậy mãnh liệt. Và chính lúc ấy họ bước tiếp con đường nghệ thuật bằng bước chân tự tin hơn, vững chãi hơn.

Vấn đề của “ Thụy Khúc” là xung đột giữa những người theo con đường nghệ thuật và kinh doanh. Tuy mỗi người có những quan niệm, niềm đam mê khác nhau nhưng cách thể hiện cảm xúc của họ là như nhau. Ai cũng muốn theo đuổi ước mơ của mình, nhiều lúc áp đặt chính đam mê của mình cho người khác, và đã dẫn đến sự rạn nứt hạnh phúc gia đình khiến cho cuộc sống của họ trở nên đau khổ, chông gai…

Nội Dung:

Ý Lan là con gái của ong Hoàng và bà Ngọc Khanh.

Ông Hoàng -là đại gia về buôn bán bất động sản. Ông luôn dùng mọi thủ đoạn để mua lai các dự án quy hoạch. Ông rất căm ghét nghề hoạ sĩ vì xưa kia mẹ của Ý Lan – bà Ngọc Khanh đã ra đi theo tiếng gọi nghệ thuật, để lại cho hai cha con ông một nỗi đau khôn tả. Ông cho rằng chính Ngọc Khanh cũng như lòng đam mê nghệ thuật của bà đã đẩy gia đình đầm ấm của ông đi vào con đường bế tắc và đỗ vỡ.

Vì không chịu đựng được tính thực dụng của chồng, bà Khanh quyết định bỏ đi, dù rất đau lòng khi phải bỏ lại đứa con gái bé bỏng cua mình. Trong thời gian rời khỏi gia đình, bà đã gửi cho ông Hoàng rất nhiều thư để hỏi thăm tin của Ý Lan. Nhưng ông Hoàng đã không hồi âm, giấu nhẹm thư, nói xấu bà Khanh trước mặt Ý Lan để cô không còn lưu giữ những hình ảnh đẹp đẽ của mẹ trong lòng.

Buồn bã chuyện gia đình đỗ vỡ, bà Khanh bỏ ra sống ở một vùng biển. Tại đây, bà đã gặp Trần Dũng - một họa sĩ tên tuổi. Qua những lần gặp gỡ bất ngờ, hai người đã cùng nhau tạo niềm hứng khởi và họ đã sáng tác được những tác phẩm được giới nghệ thuật đánh giá cao. Sau một thời gian làm việc chung, bà Khanh xem ông Dũng như một người bạn tâm giao, trong khi đó ông Dũng lại coi đó là tình yêu. Hiểu được điều đó, bà Khanh luôn cố tránh vì sự đổ vỡ trước đây đã để lại trong bà một ký ức buồn. Mặt khác bà cũng trăn trở với trach nhiệm là một người mẹ không tròn trách nhiệm với con gái, nên luôn dẹp bỏ tình cảm đã nhen nhóm trong lòng. Điều này gây cho bà và ông Dũng không ít đau buồn.

Thời gian trôi qua. Ý Lan ngày một lớn trong sự khắc khe của ông Hoàng. Ong Hoàng muốn Ý Lan trở thành trợ thủ đắc lực giúp ông đi ngoại giao vơi các vị quan chức cao cấp, trở thành một doanh nhân và sẽ thừa kế toàn bộ gia sản của gia đình khi ông biết, ngoài Lan ra, ông không thể có thêm con nữa.

Nhưng thật trớ trêu, ông càng căm giận nghề họa sĩ và cố xóa đi hình ảnh bà Khanh bao nhiêu thì Ý Lan càng giống mẹ bấy nhiêu, nhất là về tính cách lẫn con đường nghệ thuật mà cô đã chọn.

Khi biết con gái không theo nghề kinh doanh như mình muốn, ông Hoàng thường xuyên mất ngủ, mỗi khi chợp mắt là gặp ác mộng. Quan trọng nữa, đó là cảm giác bất lực của một người đàn ông từ trước tới giờ luôn làm được những gì mình muốn, nay thì có những điều tưởng chừng rất nhỏ, mà vẫn tuột ra khỏi tầm tay. Chính vì lẽ đó mà tính khí của ông ngày một trở nên quái đản, khó hiểu và đôi khi có biểu hiện của một người điên loạn trong vấn đề dạy dỗ con cái.

Những hành động chủ ý của ông Hoàng đã khiến cho Ý Lan thật sự tổn thương, cô mạnh mẽ và đấu tranh cho bằng được để có một nghề nghiệp đúng theo sở nguyện của mình. Vì thế, ông Hoàng càng trở nên độc tài hơn, dẫn đến việc Ý Lan bỏ đi khỏi nhà để thực hiện ước mơ cháy bỏng nghệ thuật của mình.

Ý Lan ngầm xin vào làm chân bồi phòng trong khách sạn Chiều vàng, đồng thời xin được ở trọ trong khu nhà dành cho nhân viên nghỉ ngơi. Kế hoạch như ý muốn, Lan trốn chạy khỏi không khí bức bối của gia đình, được thoả sức với nghệ thuật mà không cần sự bảo trợ kinh tế của bất kỳ ai. Ý Lan làm việc chăm chỉ, ngoài ra, cô dành tiền và thời gian vẽ tranh, đọc sách. Ong Hoàng thật sự tức giận khi phát hiện Ý Lan bỏ trốn, bèn sai người đi bắt Ý Lan về, nhưng mọi việc vẫn không thể thay đổi. Ong Hoàng lần này lại bất lực trước con gái, và cuộc sống thành đạt trong sự nghiệp nhưng thất bại trong gia đình làm ông nhận ra những bước đi sai lầm của mình..

Nhưng tính khí của ông Hoàng vẫn không gì thay đổi, thường xuyên cáu gắt và sắp đặt mọi việc theo ý thích quái gở của mình. Chính vì điều đó mà cô Hồng - người giúp việc nhà ông Hoàng nhiều lúc gần như hoảng sợ và muốn bỏ không làm việc ở nhà ông Hoàng nữa. Nhưng vì tiền lương cao khiến cho cô nấn ná ở lại và rồi phát hiện ra một bí mật của quá khứ ông Hoàng. Đó là những lá thư tình và quyển nhật ký của bà Khanh để lại, rồi hàng tá thư bà Khanh gửi về cho con gái Ý Lan… tất cả đã sâu chuỗi thành một câu chuyện tình dài và nhiều uẩn khúc. Từ đó, Hồng trở nên lặng lẽ và tìm cách chăm sóc cho ông Hoàng chu đáo hơn vì trách nhiệm của người thứ ba, nhân chứng tình yêu của họ.

Hồng quyết định chuyển cho Lan tất cả những gì bà Khanh để lại. Lan từ cô bé không quá khứ về mẹ đã trở nên yêu và thông cảm với mẹ rất nhiều. Được sự khích lệ của ông Nội – ông Sáu, Lan chuẩn bị lên kế hoạch đi tìm mẹ.

Trở về gia đình ông Hoàng, ông Sáu là một thầy thúôc nam, ông luôn tự dằn vặt,  than vãn vì mình là thầy thúôc nhưng không tài nào chữa khỏi bệnh “điên rồ” của con trai – ông Hoàng. Ong Sáu thường xuyên đi đi về về giữa thành phố và quê nhà, hòng mong con trai từ bỏ quá khứ, sống nhẹ nhàng với thực tại và làm ăn chân chính như bao người khác. Nhưng đó chỉ là sở nguyện của ông Sáu mà thôi.

Tại khách sạn Chiều vàng, Lan làm chung với Cúc và Thuỷ, hai cô gái cũng trạc tuổi Lan, nhưng mỗi cô đều có cá tính khác nhau. Cúc thì thích đua đòi chưng diện và mau bị tha hoá bởi khách đến trọ khách sạn, Thuỷ thì khác, cô luôn khuyên ngăn Cúc vì cả hai từ quê lên thành phố lập nghiệp kiếm sống. Nhưng Cúc bỏ ngoài tai. Lan trung lập, cô không quan tâm lắm đến đời sống của mọi người, cô cuộn tròn trong thế giới màu sắc của mình.

Sự xuất hiện anh chàng doanh nhân khá điển trai – Quốc Trung trong khu phòng hạng VIP, đã khiến ba cô gái chú ý. Tuy nhiên, sự khó chịu của Trung lại làm cho Cúc và Thủy phiền lòng, hai cô thường xuyên đùng đẩy công việc dọn phòng của Trung cho Lan. Với cá tính mạnh mẽ, Lan không ngại nói thẳng đã khiến cho Trung nhiều lần bẽ mặt và cũng chính vì thế mà Trung cảm thấy có gì vui vui khi tiếp xúc với Lan. Trung bắt đầu tìm hiểu sở thích của Lan, rồi dần dà, anh chàng doanh nhân bắt đầu lẽo đẽo theo Ý Lan trong những lần đi vẽ ngoại cảnh, tình cảm dần phát triển tự lúc nào không hay.

Cũng chính điều này mà Lan làm phật ý Cúc, Cúc cho rằng với bề ngoài ngây ngô và lạnh lùng của Lan chính là mồi thu hút các đại gia có tiền, giả thanh cao nhưng thật ra cũng là hạng gái bao. Lan cố gắng đính chính nhưng không được, tình bạn cùng phòng xứt mẻ. Thuỷ cố can ngăn Cúc không oán trách Lan, mặt khác cô cũng khuyên Lan phải cẩn thận vì các đại gia luôn xem phụ nữ chỉ là trò giải trí.

Lan bỏ ngoài tai tất cả dèm pha, cô hiển nhiên trở thành bạn gái của Trung, Trung không còn ở trọ khách sạn nữa vì anh không múôn Lan bị điều tiếng. Lan thầm cảm ơn anh đã giúp cho mình không khó xử với mọi người xung quanh.

Tình cờ, Lan gặp lại hai người bạn thân thời trung học là Minh Chiêu và Ngọc Hương. Đây là bộ ba có cá tính khác nhau, họ mất liên lạc một thời gian dài vì sự nghiệp riêng của mỗi người.

Minh Chiêu đã từng là một thành viên của một nhóm nhạc violon. Nhưng vì lí do nội bộ xáo trộn nên nhóm tan rã. Một thời gian sau, anh được chơi đàn Violon ở một khu trưng bày ở trung tâm thương mại. Minh Chiêu là bạn thân của Ý Lan, anh yêu Ý Lan nhưng chỉ biết đi vẽ cũng cô chứ không dám tỏ tình. Ý Lan không hề biết Chiêu yêu mình, cô vô tư kể chuyện tình cảm của mình đối với Trung làm Chiêu rất đau khổ. Với cá tính trầm lặng của người nghệ sĩ, Chiêu đắm chìm trong âm nhạc để xoa dịu nỗi đau ấy, anh chỉ biết chôn chặt tình yêu của mình vào một nơi sâu tối nhất của trái tim.

Ngọc Hương - co gái sắc sảo, trau chuốt, là con gái của bà Như. Ngọc Hương lam việc trong Cty Quảng cáo. Tuy có năng lực nhưng cô luôn tìm mọi cách lấy lòng trưởng phòng để nhanh chóng trơ thành phó phòng Marketing. Cô luôn dùng nhan sắc của mình để lấy được các hợp đồng Quảng cáo. Một lần tình cờ đi mua sắm cùng ông Tân - trưởng phòng Marketing của Tập đoàn phân phối đàn Violon ở VN và cửa hàng ở khu trung tâm thương mại là do ông quản lý, Hương đã gặp lại Minh Chiêu. Cô bắt đầu tìm thấy trong Chiêu một vẻ lãng tử, ưa nhìn và hấp dẫn. Cô ghen khi phát hiện ra Chiêu chỉ yêu Ý Lan. Tính hiếu thắng khiến cô quyết giành lấy tình yêu của Chiêu.

Sự thật về thân thế và công việc của Trung không ai biết rõ bằng ông Hoàng. Với chuyên môn, Trung đích thực là một người có tài năng kinh doanh, có năng lực và cả dã tâm để làm chuyện lớn. Còn với gia đình, Trung là đứa con có hiếu với mẹ – bà Lệ, hai mẹ con đã sống nương tựa nhau trong căn nhà xập xệ hơn nửa đời người, chính vì nghèo khó, nên khi có cơ hội thăng tiến, Trung bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình, cuộc sống sung túc hiện tại trở thành ma lực thật sự để anh tiến xa hơn với những phi vụ làm ăn bất chính. Ong Hoàng đã lợi dụng điểm đó để ngầm thoả thuận với anh một “thương vụ” làm ăn khá béo bở, phần lợi sẽ được chia đều cho hai bên. Ong Hoàng sẽ có được con gái và Trung sẽ có được một lô đất trọng điểm của khu trung tâm. Và như thế hợp đồng phi văn bản đã được ngầm thoả hiệp. Ong Hoàng đưa con gái mình vào những rắc rối mà ông không tài nào lườn trước.

Và có nghĩa, những cuộc gặp gỡ cũng như chuyện ở khách sạn Chiều vàng đều là chủ ý của Trung. Anh hoá thân vào một người đàn ông lịch lãm và si tình một cách chuyên nghiệp, không hề nao núng. Chính Trung và ông Hoàng đã đứng ra giàn xếp mua giải cho Ý Lan trong các cuộc thi hội hoạ tài năng. Ý Lan không hề biết chuyện, cô hạnh phúc đỉnh điểm khi tài năng được thừa nhận bằng hàng loạt các giải nghệ thuật trong làng hội hoạ. Lan sung sướng và tự mãn với những điều mình đạt được mà không cần sự trợ giúp của bất kỳ ai.

Cũng vào thời điểm này, khách sạn Chiều vàng bất ngờ bị đội điều tra tệ nạn XH phát hiện có chứa gái mại dâm, đội truy quét ập đến, Lan cũng bị giải về đồn thẩm vấn. Sáng ra, dòng tít báo về cô hoạ sĩ có dính líu đến đường dây gái mại dâm và đang được thẩm vấn đã làm cho giới nghệ thuật xầm xì bàn tán. Còn Lan thì thật sự bị bấn loạn khi nghe Cúc thừa nhận với cơ quan chức năng Lan chính là một trong những cô gái mại dâm như mình. Lan choáng váng vô cùng, may thay, sự xuất hiện của Trung và lời đính chính của Thuỷ đã giúp cô ra khỏi cơ quan điều tra, nhưng tai tiếng vẫn còn đó. Cùng lúc, tác phẩm dự thi của Lan bị phát hiện là tranh chép của một tác giả khác, Lan không sao chứng minh được mình trong sạch… Chuỗi sự kiện đã khiến Lan hoang mang về tài năng của mình, rồi cô ngã quỵ. Trung đưa Lan vào bệnh viện và sắp xếp một chuyến du lịch nước ngoài, anh muốn bên cạnh an ủi để cô khuây khoả nỗi buồn.

Thời gian này Minh Chiêu đau đáu đi tìm Ý Lan nhưng vẫn bặt vô âm tính, buồn chán anh đã lao vào âm nhạc để khoả lấp nỗi buồn. Đang chơi vơi giữa dòng đau khổ, sự xuất hiện của Hương như một cái phao để Chiêu bám víu. Hương luôn an ủi động viên Chiêu, Chiêu bằng lòng tình cảm của Hương nhưng thật sự trong lòng anh không một chút yêu thương cô.

Tình yêu Hương dành cho Minh Chiêu không phải là duy nhất. Cùng thời gian này, cô đã giữ mối quan hệ với cả hai người: Minh Chiêu và ông Tân. Cô đến với ông Tân chỉ để lợi dụng tiền bạc và các mối quan hệ của ông, còn bên cạnh Minh Chiêu cô được thõa mãn tính kiêu ngạo. Nhưng sự thõa mãn đó không đủ lớn để giúp cô bớt đau khổ khi biết Minh Chiêu không hề yêu mình.

Bà Khanh nghe tin con gái gặp nhiều bất trắc, bà đi tìm con nhưng chỉ gặp ông Hoàng, ông lớn tiếng khinh bỉ người mẹ bất nhẫn không có mặt những lúc con cần đến. Cú đòn tâm lý gián xúông, khiến bà Khanh chới với vì tội lỗi bỏ đi của mình. Ong Sáu xuất hiện và khuyên ngăn con dâu phải bình tĩnh trước mọi chuyện, bà Khanh bước đi như người mộng du. Từ đó, không khi nào bà Khanh được ngủ ngon giấc, cơn ác mộng với những lời dè bỉu của ông Hoàng cứ lặp lại mỗi đêm. Trần Dũng lúc nào cũng bên cạnh bà an ủi, nhưng cúôi cùng vẫn không cứu vãn được tình cảnh, bà Khanh phải nhập viện để điều trị tâm lý. Ong Hoàng thoả mãn với những việc mình làm, Hồng cảm thấy ông đã bị biến chất, cô nói hết những suy nghĩ của mình về ông và quyết định bỏ việc vì không thể sống trong trạng thái tinh thần này. Ong Hoàng bực mình hăm doạ không cho Hồng bỏ đi.

Một tháng du lịch trôi qua, Ý Lan đã trở về với một con người khác, cô thụ động trong tất cả các mối quan hệ, cô chấp nhận đi theo sự nghiệp của ông Hoàng. Tiếp tục đóng giả vai trò là người giúp đỡ Ý Lan, Trung giả chuyển về làm chính thức trong công ty ông Hoàng. Lòng Lan ngập tràn hạnh phúc khi được người yêu quan tâm. Điều này càng làm cho ông Hoàng tin chắc mức độ thành công của kế hoạch do ông bày ra.

Khi Lan bắt đầu vào công việc kinh doanh theo những chỉ dẫn của ông Hoàng và Trung, thì cũng là lúc Trung ngỏ lời cầu hôn với Lan. Ông Hoàng chính là người nghĩ ra kế hoạch này để trói buộc cuộc đời của con gái mình vào Trung – nhân viên trung thành và đầy tham vọng như ông. Ông Hoàng thuyết phục Trung làm theo kế hoạch. Tuy bên ngoài có vẻ không thích kế hoạch này, nhưng trong lòng Trung đã thật sự yêu Lan. Đùa giỡn nay trở thành tình yêu thật sự.

Bà Lệ loáng thoáng biết được kế hoạch của con trai với ông Hoàng, bà ra sức can ngăn, nhưng không thể được, bà đành dùng tình thương của người mẹ mù cho Lan. Lan thật sự cảm động tình yêu của bà dành cho mình, cô cũng thường xuyên đến thăm bà. Lòng bà Lệ canh cánh nỗi lo tội lỗi do con mình gây ra.

Nghe ông Sáu và bà ngoại cho biết tình hình bệnh của mẹ, Lan vội vàng đi tìm bà và giúp bà vượt qua mặc cảm tội lỗi của người mẹ vô trách nhiệm. Lan luôn thấu hiểu và yêu mẹ hơn bao giờ hết. Bà Khanh dần bình phục cũng là lúc Lan thông báo tin lễ cưới của cô và Trung sẽ tiến hành trong thời gian sớm nhất.

Lễ cưới đang được mọi người chuẩn bị thì cũng là lúc Lan bắt nhịp với công việc kinh doanh. Lan bắt đầu nghi ngờ về những vụ làm ăn phi pháp của cha mình và Quốc Trung. Nhiều lúc cô tự đặt câu hỏi về mối quan hệ cuả hai người. Theo cô, một nhân viên mới vào làm việc như Trung thì tại sao anh lại rất thân cận và có mặt trong các phi vụ làm ăn quan trọng, anh nắm bắt tất cả các thông tin, sắp xếp các cuộc hẹn cho ông Hoàng một cách hoàn hảo.

Qua những lời nói của ông Hoàng và những nghi ngờ của cô Hồng, bà Khanh phần nào phát hiện ra kế hoạch của ông Hoàng. Nhưng đứng trước hạnh phúc của con gái, bà không thể nói lên sự thật. Bà Khanh buộc Trung hứa phải yêu thương Lan thật lòng, đứng trước bà Khanh Trung thừa nhận những việc làm sai trái của mình. Một cách vô tình, đoạn đối thoại của bà Khanh và Trung bị Ý Lan phát hiện. Hạnh phúc sụp đổ dưới chân, trong trang phục cô dâu – Lan đã chạy khỏi buổi tiệc, nước mắt giàn giụa.

Được tin Ý Lan sắp kết hôn với Trung, Chiêu như chết lặng và điên dại chơi đàn như nát mười đầu ngón tay. Anh hốc hác, say mèn trong rượu. Anh càng buồn hơn khi bị Hương quy trách nhiệm về cái bào thai cô đang mang trong người. Trong lúc anh rơi vào sự buồn bã tột cùng thì Ý Lan xuất hiện.

Chiêu và Lan cùng về quê – nơi bà Khanh đang sống. Chiêu lúc này rất trầm lặng. Anh tìm những thú vui của người dân biển để giúp Lan vơi đi đau khổ.

Trung tức giận vì Lan đã đùa giỡn tình cảm của anh, bà Lệ thấy nhẹ lòng vì cúôi cùng con trai cũng nhận được những gì mình đã phạm phải.  Nhưng thấy Trung đau khổ và trở thành một con người lạnh lùng, ích kỷ đã khiến bà lo lắng. Trung thật sự đã biến thành một con người khác, không phải đứa con mà bà cưu mang trong suốt mười mấy gần hai mươi năm trời, bà Lệ đau khổ và bỏ nhà ra đi không lời từ biệt con trai. Mất vợ, mất mẹ… Trung oán hận tất cả mọi người, ông Hoàng cũng trở thành kẻ thù vì đã phá nát đời anh.

Hương có thai với ông Tân. Nhưng ông Tân nghi ngờ đó là thai của người khác. Tính kiêu ngạo của cô bị tổn thương. Ông Tân cặp bồ với người con gái khác. Sau khi bình tâm lại, Hương dự định sẽ lập ra kế hoạch để đẩy trách nhiệm cho Chiêu và buộc Chiêu phải cưới mình. Kết quả không như cô mong đợi, Chiêu chẳng những không nhận bào thai mà còn nói những lời làm cô đau lòng. Hương thất bại hoàn toàn và nghĩ đến việc phá thai.

Trong khi chờ đợi phẫu thuật trút bỏ cái thai, Hương đã chứng kiến những cảnh hạnh phúc của người cha cơ cực đang nôn nao chờ đón đứa con ra đời, những người phụ nữ bị hiếm muộn mong chờ có được một đứa con… Tâm trạng dằn xé. Khi bước lên bàn phẫu thuật, cô thật sự hoảng hốt khi nhìn thấy chính mình đã quá sa đà lúng sâu vào cuộc sống giả dối và hư hỏng. Hương đã bỏ chạy.

Thời gian này, Lan và Chiêu song trong tình làng nghĩa xóm. Lan bắt đầu cảm nhận tình cảm chân thật của những con người chân chất, hồn nhiên, Lan bắt đầu vẽ để khắc hoạ lại khoảnh khắc trong cuộc sống, Chiêu là nguồn động viên an ủi lớn nhất của cô.

Bà Khanh thường xuyên tâm sự cùng cô những nỗi buồn khi phải vứt bỏ sau lưng những tiếng đời dị nghị. Bà đã cho Lan hiểu rõ: chính bà là nguyên nhân cho sự bắt đầu sai lầm của ông Hoàng. Bà đã tha thứ cho ông và khuyên Lan nên tha thứ cho cha mình. Hơn thế nữa, bà đã kể hết những tình cảm thật sự mà Trung đã bộc bạch với bà. Lan vỡ lẽ, nhưng sự lừa dối làm cho cô không thể chấp nhận tha thứ cho Trung. Qua những lời động viên của mọi người như ông Thiệp, dì Út Hoa, bà Năm, ông Sáu… Lan trở về thành phố để đối diện với sự thật.

Qua tác động của Trung, công ty ông Hoàng bắt đầu bị thanh tra, ông Hoàng biết Trung là kẻ giật dây nên cũng đã lôi kéo Trung vào vòng lao lý. Trung bắt đầu khủng hoảng và điên cuồng chống trả. Ong Hoàng những tưởng mình đã thoát tội vì đã đổ hết chứng cứ liên quan đến Trung, nhưng vòng lao lý vẫn vây lấy ông. Trung biết không thể thoát tội nên đã trốn chạy.

Lan về thành phố ngay lúc ông Hoàng bị tạm giam để điều tra và thu thập thêm bằng chứng phạm tội, tài sản bị niêm phong. Lan tìm đến nhà Trung thì không còn ai, cô lo lắng cho bà Lệ vô cùng. Cũng ngay lúc này, Trung về nhà thì gặp Lan và xin Lan tha thứ cho mình. Lan phân vân trước sự van nài của Trung, nhưng mặt khác cô cũng khuyên anh nên ra đầu thú.

Trong những thời khắc biến động tâm lý của Lan, Chiêu vẫn luôn lặng lẽ bên cạnh Lan chia sẻ nỗi niềm riêng. Vì với Chiêu tình yêu có được phải bắt đầu từ sự thanh thản và chân thành.

Trung bắt đầu nhận ra sự lạnh nhạt của Lan, anh càng níu giữ thì Lan càng xa dần. Trung nghi ngờ Chiêu đã làm cho tình cảm của Lan thay đổi. Quẫn chí, Trung tìm đến Chiêu để hăm doạ, Chiêu thừa nhận tình yêu của anh dành cho Lan. Trung cảnh báo, nếu Chiêu còn yêu Lan thì anh sẽ làm cho Chiêu tàn phế không thể chơi nhạc được nữa.

Một đêm mưa to, Trung bí mật lén vào phòng trọ của Lan và uy hiếp cô, anh có ý định cưỡng bức Lan để biến Lan thành người của mình, có như vậy Lan sẽ ngoan ngoãn theo anh đi trốn. Trong lúc Lan tưởng như tuyệt vọng thì Chiêu đến tìm Lan. Nghe tiếng gõ cửa, Trung vội chạy trốn trong toilet và hăm doạ Lan không được tiết lộ là mình đang ở đây. Lan quẹt nước mắt chạy ra hé mở cửa, khi nhìn thấy Chiêu cô vội oà khóc và nhào vào lòng Chiêu. Chiêu không hiểu việc gì đang xảy ra, anh vội đưa Lan vào nhà mặc dù Lan cố ra hiệu cho Chiêu là không nên vào nhà.

Trung bước ra, trên tay cầm dao, anh đã khống chế Chiêu nhằm uy hiếp Lan để Lan bỏ trốn theo mình. Trong lúc Lan đau khổ vì chưa biết chọn lựa thế nào thì Trung đã đâm vào giữa mu bàn tay của Chiêu, huỷ hoại bàn tay tài năng của nghệ sĩ violon. Bất thần Lan cầm lấy con dao nhỏ để trên bàn và cứa vào cổ mình. Trung bất ngờ và hụt hẫng vì anh biết rằng Lan có thể chết vì Chiêu. Nhận ra mình là kẻ trắng tay, Trung đã bỏ đi.

Ong Sáu bị bệnh nặng khi nghe tin con trai mình bị rơi vào vòng tù tội. Bà Khanh về quê chăm sóc cho ông. Cô Hồng chăm sóc cho ông Hoàng. Trong tù, ông Hoàng mới thật sự thức tỉnh trước sự quan tâm dìu dắt của người cha già, sự tha thứ của người vợ quá khứ, sự chăm sóc của cô giúp việc không cần tiền lương. Ong cảm nhận những lỗi lầm của mình đã gây ra, xin mọi người tha tội, mong có ngày sẽ được đoàn tụ cùng gia đình.

Do có sự hợp tác khai báo thành thật nên Toà án đã kết án Ong Hoàng 10 năm tù vì tội tham ô, gia sản  bị tịch biên.

Chiêu bình phục nhưng rất chậm vì anh muốn được Lan chăm sóc mình thật nhiều.

Còn Trung sau đêm đó, anh đã ra đầu thú vì anh cảm thấy cần phải làm lại từ đầu. Bà Lệ cũng đã tìm đến và chăm sóc con trai như những ngày đầu anh mới bước vào cuộc đời, tình yêu của người mẹ và sự tha thứ của Lan đã thức tỉnh Trung.

Về phần Hương, sau khi bỏ chạy khỏi bệnh viện, cô đã về Bình Dương thành lập một Công ty Quảng cáo. Cô không thể sinh con, vì trong khi có thai, Hương quá căng thẳng nên sảy thai. Điều đó càng làm cho Hương thấy mình càng phải sống thiện hơn để cuộc sống được bình yên.  Công việc lam ăn của Hương tốt dần, cô đã trở thành một con người khác.

Tình yêu chân thành, niềm đam mê thật sự rất mong manh. Nếu ai không nhìn thật kỹ, thật sâu vào trong trái tim mình thì sẽ không nhận ra đâu là tình yêu, lòng đam mê đích thực. Nó tựa hồ như một bản nhạc, có lúc bổng lúc trầm như những bước thăng trầm trong cuộc sống, nhưng nếu ta biết kết hợp và dung hòa mọi thứ thì nó sẽ tạo ra một bản nhạc hay, sâu lắng như một thụy khúc. Mãi mãi sâu lắng trong cuộc đời.

HẾT PHIM

 




Chia sẽ với bạn bè:
Ý kiến của bạn:
(Nhập số an toàn vào ô)     
 
Các tin khác:
QUẢNG CÁO
ALBUM ẢNH