Điện thoại liên hệ: (84.8)3517 6969
Thứ ba, 22/5/2012 14:06:05 (GMT+7)
PHIM L.A.S.T.A
GIẤC MƠ CỔ TÍCH
Thứ tư, 16/12/2009 9:43:00 AM

Hoàn cảnh đẩy đưa, một gia đình ly tán. Mỗi thành viên trong gia đình bắt đầu từ đó mà mang một số phận, một cá tính, một cuộc đời khác nhau. Chỉ còn một điều duy nhất liên kết họ suốt mười mấy năm xa cách; đó là ước mơ về một mái nhà đoàn viên, sum vầy.


- THÔNG TIN BÁO CHÍ:
  + Báo Phụ Nữ
  + Tuổi Trẻ

  + Thể Thao Văn Hoá
  + Người Lao Động


CHỦ ĐỀ:


Hoàn cảnh đẩy đưa, một gia đình ly tán. Mỗi thành viên trong gia đình bắt đầu từ đó mà mang một số phận, một cá tính, một cuộc đời khác nhau. Chỉ còn một điều duy nhất liên kết họ suốt mười mấy năm xa cách; đó là ước mơ về một mái nhà đoàn viên, sum vầy. Nhưng không ai biết trước chữ “ngờ”, nhiều biến cố ngỡ ngàng, éo le, nhiều đổi thay ngang trái sau mười hai năm gặp lại đã ngăn cách họ như một sự sắp đặt vô tình mà hữu ý. Cuối cùng, tình thân, tình yêu, tình bạn có được thắp sáng lên hay không? Một trái tim nhân ái, chân thành và bao dung nhất sẽ lý giải được điều đó.

NỘI DUNG:

Nép mình trong một làng quê nghèo Đồng Tháp, gia đình anh Nam – chị Sương có thể xem là một gia đình nghèo nhất xóm nhà lá. Tần tảo với hai công đất thuê được của bà Xê, anh chị Nam cũng cố gắng trang trải cho hai đứa con trai ăn học. Khang Trọng đều là hai đứa bé ngoan, Khang (8 tuổi) có phần khỏe mạnh và thông minh hơn Trọng (6 tuổi). Trọng thể chất yếu đuối nên lúc nào cũng được Khang chở che, lo lắng. Cuộc sống gia đình tuy vất vả nhưng lúc nào cũng đầm ấm, thuận hòa.

Sự yên bình đó chưa được bao lâu thì sóng gió kéo tới. Một cơn lũ về cuốn trôi cả cánh đồng lúa mới vào mùa vụ. Hai công đất ruộng của anh Nam cũng không nằm ngoài vùng thiệt hại đó. Cuộc sống vốn đã chật vật, nay lại càng khó khăn hơn. Nợ nần chồng chất, anh Nam bỏ ruộng đi chăn bò cho chú Năm để trừ vào số nợ đã vay. Chị Sương đến từng nhà xin làm việc vặt để đổi gạo thổi cơm. Không may, anh Nam lại sơ ý làm mất bò, chú Năm nhất định đòi bồi thường. Gia đình rơi vào cảnh cùng cực, bế tắc.

Lúc này, bà Xanh – chị em bà con của bà Xê, ở thành phố về thăm. Nghe kể tình cảnh gia đình anh Nam, bà Xanh tỏ ra thương xót và đề nghị anh chị cho Khang và Trọng theo bà lên thành phố phụ việc trong một quán cơm. Bù lại, anh chị sẽ được một ít tiền để giải quyết nợ nần. Cảnh nhà túng quẫn, lại cả tin vào những lời hứa ngọt ngào của bà Xanh, anh chị Nam đành ngậm ngùi để hai con đi thành phố. Ngày ra đi, Trọng ngây thơ, hoảng sợ, khóc đòi không chịu. Nhưng Khang thì hiểu chuyện nên kiên cường hơn, dẫn em đi dứt khoát để ba mẹ được yên lòng.

Ở thành phố, bà Xanh thực chất là một kẻ buôn bán trẻ em, bà đã không giữ đúng lời hứa với vợ chồng anh Nam. Khang và Trọng bị bà dỗ dành khéo léo rồi đem bán cho bọn Năm Tùng.

Năm Tùng xuất thân là một tên anh chị sống gần bến phà, cầm đầu bọn lưu manh đục nước béo cò, chuyên đi đòi nợ thuê, móc túi. Trên một chuyến phà chiều, Năm Tùng đã lừa gạt, cưỡng bức Trà – một cô gái trẻ, cô thế về làm vợ. Những tháng năm sống cùng Năm Tùng, Trà đã phải chịu đựng nhiều đau khổ và uất ức. Nhưng vì thân gái mong manh, yếu thế, Trà dường như không thể kháng cự được gì. Chỉ đến khi Trà mang thai ốm nghén đứa con đầu lòng, Năm Tùng bực mình ra ngoài tìm của lạ với cô Thúy lẳng lơ bán cà phê dạo trên bến phà.

Ngày Trà trở dạ sinh con cũng là ngày Năm Tùng về nhà vơ vét hết của cải để cùng Thúy lên Sài Gòn làm ăn. Trong lúc giằng co, Năm Tùng đã xô ngã Trà va đầu vào tường tứa máu, bất tỉnh. Hoảng sợ, Năm Tùng không kịp suy nghĩ gì đã ẵm đứa bé còn đỏ hỏn, có vết bớt trên bàn tay trái mà bỏ chạy trong đêm mưa.

Đứa bé đó là Bích.

Lớn lên trong ngôi nhà ổ chuột chật chội, đông người trên đất Sài Gòn, Bích bị Năm Tùng đối xử cũng không khác gì những đứa trẻ mà hắn đã mua về để ăn xin kiếm tiền cho hắn. Vừa thiếu thốn tình thương của mẹ, vừa chịu đựng người cha vô tâm, tàn nhẫn, Bích trở nên lầm lì, khó chịu, cô bé thường hay thích những thứ người khác có mà mình không có. Đó cũng là lý do Bích hay hù dọa các bạn để được chia phần bánh kẹo nhiều hơn.

Những ngày đầu bị đưa về sống cùng bọn Năm Tùng, Khang, Trọng e dè với Bích bao nhiêu thì lại thân thiện với Trúc bấy nhiêu.

Cũng là một đứa trẻ mồ côi nhưng Trúc khả ái, thông minh và cởi mở. Nhờ có sự giúp đỡ của Trúc mà Khang và Trọng cũng dần dà thích nghi được với cuộc sống của những đứa trẻ ăn xin dưới sự bóc lột vô lương tâm của bọn Năm Tùng. Trúc khiến cho Khang hiểu, sức mình không thể đối đầu với Năm Tùng, điều mà Khang có thể làm là cố gắng vững vàng để còn bảo vệ chở che cho Trọng khi có biến nguy. Thời gian này, Trúc đặc biệt khắng khít và quý mến Khang hơn tất cả.

Một lần, vì quá sức chịu đựng, nhóm trẻ em ăn xin cùng bàn tính chuyện chạy trốn khỏi bọn Năm Tùng. Trong lúc tán loạn, chỉ có mình Khang là chạy thoát được. Trước đó, Khang có tặng cho Trúc một hòn bi thủy tinh trong suốt. Vô tình hòn bi trở thành kỷ vật duy nhất sau này giúp Khang và Trúc nhận ra nhau.

Để Khang chạy thoát, Năm Tùng đổ hết cơn giận vào đám trẻ còn lại. Hắn buộc Hổ, Báo – hai tên đàn em hung hăng ra sức bóc lột, đàn áp bọn trẻ nhiều hơn. Bích ngày càng phẫn uất vì cách cư xử của ba mình nhưng cô bé không đủ sức làm lay động tính cách của Năm Tùng. Mọi hy vọng thoát thân dường như rất mong manh đối với bọn trẻ.

Phần Trọng, vì từ nhỏ đã quen dựa dẫm vào anh trai, bây giờ anh em lạc mất nhau, Trọng như một người bị thả rơi lơ lửng, rụt rè, nhút nhát. May mắn cho Trọng, Trúc lúc nào cũng ở bên cạnh để động viên, an ủi. Trúc trở thành chỗ dựa thứ 2 của Trọng.

Ở quê nhà, vì nhớ thương con, anh Nam chị Sương đã bàn nhau bán luôn cái nền nhà – thứ tài sản duy nhất còn lại của gia đình, để lên thành phố tìm hai con. Một lần nữa, bà Xanh trơ tráo lừa gạt anh chị Nam. Bà dẫn anh chị đến một quán cơm đã đóng cửa và vờ như mình cũng không biết Khang và Trọng đã chuyển đi đâu, bà thành người vô can.

Giữa lòng thành phố đông đúc và xa lạ, anh Nam chị Sương gần như tuyệt vọng trong việc tìm kiếm hai con. Lang thang suốt nhiều ngày dài, số tiền bán nhà cũng cạn dần, vợ chồng anh Nam lại không còn gì ở quê để về quê nên tâm trạng vô cùng hoang mang. Tuy vậy, nhưng anh chị cũng không ngần ngại giúp đỡ một cậu bé bán vé số trên đường bằng một số tiền ít ỏi. Nhờ đó mà vận may đã mỉm cười với anh chị, xấp vé số mà thằng bé nằng nặc đòi anh chị phải nhận lấy trúng giải đặc biệt. Với số tiền lớn trong tay, anh chị không mơ đến chuyện sống xa hoa hưởng thụ mà nghĩ ngay đến chuyện nhờ các tòa soạn báo tìm con. Đồng thời anh chị cũng không quên giúp gia đình cậu bé bán vé số một khoản tiền gọi là cảm ơn.

Lúc này, Trọng cũng quen dần với việc không có Khang bên cạnh. Trọng bắt đầu thân thiện hơn với Bích, cùng Bích đi ăn xin và trốn chạy sự rình rập của một bà điên – một người phụ nữ lang thang hay đi theo Bích ngoài đường. Trúc khuyên Bích đừng nên sợ hãi hay xua đuổi những người bất hạnh, vì họ cũng như mình. Tình cảm nhân ái trong sáng của Trúc khiến cả Bích và Trọng ít nhiều nghĩ lại bản thân mình.

Năm Tùng và dì Thúy cãi vã gay gắt, Bích mơ hồ nghe được những điều bí mật liên quan đến mẹ ruột mình. Cô bé chưa kịp hiểu sự tình thì Năm Tùng đã thô bạo giở trò vũ phu khiến dì Thúy té xuống cầu thang và hư thai.

Đúng lúc đó, công an ập tới bắt bọn Năm Tùng vì tội mua bán, ngược đãi trẻ em. Một lần nữa, bọn trẻ lại bỏ chạy tứ tán, chỉ một số ít trẻ được đưa về cơ quan công an để nhận người thân. Số còn lại bị thất lạc, trong đó có Trúc, Trọng và Bích.

Còn Khang, sau khi trốn khỏi bọn Năm Tùng, Khang kết bạn với Ruồi, Đen, Mốm – những người bạn sống chung dưới gầm cầu. Rồi cả đám lại được chú Tư Lanh – một người đàn ông trung niên có vẻ cộc cằn nhưng tốt bụng – cưu mang và dạy “nghề” ăn vạ, móc túi. Khang thông minh, nhanh nhẹn, lại tốt bụng nên được chú Tư và nhóm bạn vô cùng yêu thương, tin tưởng. Dù cả nhóm chỉ biết đi móc túi, ăn vạ để sống qua ngày, nhưng Khang “thỏa hiệp” với nhóm bạn chỉ lấy tiền của những người giàu có chứ không đụng đến người nghèo. Sống trong môi trường phức tạp, nhiều thành phần xã hội, nhưng Khang vẫn luôn biết giữ cho mình một lòng tự trọng cần thiết.

Lại nói tới vợ chồng anh Nam, lần theo nhiều dấu vết tìm kiếm nhưng anh chị vẫn chưa tìm được hai con. Anh Nam quyết định mua nhà, và lập nghiệp tại thành phố để tìm cho bằng được con mình. Anh chị mở vựa gạo Miền Tây để kinh doanh buôn bán. Vào một ngày tình cờ, trong khi đang dùng bữa tại một quán ăn, anh Nam chị Sương ngỡ ngàng nhận ra Trọng trong lớp áo của một đứa trẻ ăn xin. Mừng vui không thể kể hết, nhưng xót xa cũng đong đầy.

Trùng hợp, khi Trọng gặp được ba mẹ mình, Bích cũng có mặt. Thương cảm với tình cảnh của Bích, bà Sương đồng ý nhận Bích làm con nuôi. Niềm mơ ước về một mái ấm gia đình hạnh phúc trong Bích bấy lâu nay bỗng chốc thành hiện thực. Bích vui sướng vô cùng. Vậy là, Bích, Trọng đã có thể sống những ngày tháng đầy ắp tình thương yêu, chăm sóc của gia đình.

Không thấy Trọng và Bích về, Trúc lo lắng đi tìm, nhưng vô vọng. Cô Diệu Trí nhìn cảnh Trúc và những đứa trẻ còn lại sống nay đây mai đó, đói khát và chai sạn tâm hồn mà không cầm lòng được. Cô về xin với sư Thiện đưa Trúc và những đứa trẻ đi cùng về chùa Giác Minh nuôi dạy. Hẳn nhiên là sư Thiện đồng ý. Từ nơi đó, Trúc đã lớn lên dịu dàng, trong sáng với từng câu kinh, tiếng kệ mỗi ngày.

Mỗi đứa trẻ một hoàn cảnh,  và như thế trưởng thành.

Mười hai năm sau.

Khang trở thành một chàng trai cá tính, rắn rỏi. Vẫn sống với chú Tư Lanh và những người bạn Ruồi, Đen, Mốm như ngày nào, nhưng cả nhóm đã không còn làm nghề móc túi, ăn vạ. Có chăng chỉ là thỉnh thoảng Ruồi, Đen lại “quen tay”. Khang cật lực phản đối thói quen không mấy tự hào đó, anh muốn mình và bạn bè nên tập trung vào công việc chính là khuân vác ở bến tàu, tuy công việc thật sự vất vả nhưng chân chính và lương thiện.

Ước mơ được đến trường ngày xưa vẫn luôn là niềm ấp ủ trong Khang. Ngoài giờ đi làm, Khang chuyên cần theo đuổi những lớp học bổ túc để hy vọng một ngày thay đổi được cuộc sống của mình. Chú Tư vẫn là người luôn luôn ủng hộ Khang trong mọi việc.

Ngược lại, Trọng không phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền, không phải vất vả trăn trở về tương lai.

Trọng nhìn hào hoa, cuốn hút, nhưng trầm tính, ít nói. Vốn quen với sự bảo bọc, che chở và luôn đạt được những điều mình muốn ngay từ lúc nhỏ nên khi trưởng thành, Trọng cũng quen dần tính cách tự cao, ỷ lại.

Bích lớn lên sắc sảo, khéo léo. Bích thật sự hài lòng với gia đình và cuộc sống hiện tại của mình. Ngoài việc gần gũi và yêu thương ông Nam bà Sương như cha mẹ ruột mình, Bích còn dành cho Trọng những tình cảm đặc biệt hơn cả tình cảm anh em trong gia đình. Đó cũng là lý do khiến cô quyết định thi cùng ngành học với Trọng tại trường Đại học Marketing.

Còn Trúc, được sống trong vòng tay nhân ái của cô Diệu Trí và Sư Thiện, Trúc mang vẻ đẹp dịu dàng, thanh thoát. Ngoài những đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi ở chùa, Trúc còn thân với Vân – một cô bạn dễ thương, hiền lành, học chung lớp nghiệp vụ thư ký trường cao đẳng Kinh tế – công nghệ TP.

Cùng lớn lên trong một thành phố nhưng tất cả gần như không có tin tức gì của nhau. Dẫu rằng trong những giấc mơ đêm về, Khang, Trọng và Trúc đều lưu giữ vẹn nguyên những ký ức buồn vui về những tháng ngày đã sống bên nhau.

Rồi định mệnh dung rủi, Khang gặp lại Trọng trong một tình cảnh tréo ngoe. Nhóm Ruồi, Đen, Mốm vô tình va quẹt vào Trọng, thói quen cũ, Ruồi, Đen, Mốm làm tiền Trọng, Khang cũng có mặt trong đó. Anh em chưa nhận ra nhau thì đã mang những hiềm khích xa xôi. Trọng trịch thượng coi khinh những người như Khang. Lòng tự trọng trong Khang trỗi dậy càng làm cho khoảng cách vô hình thêm xa.

Tuy nhiên đó cũng là động lực để Khang cố gắng phấn đấu hơn nữa. Kiên trì theo hết chương trình học bổ túc, Khang cũng thi đậu vào trường Cao Đẳng Kinh Tế Đối Ngoại chuyên ngành Marketing với số điểm cao bất ngờ.

Loanh quanh suốt một thời gian dài lưu lạc, cuối cùng họ cũng có dịp gặp lại nhau. Một lần hối hả đến trường, Trúc vô tình chạm mặt Trọng và Bích khi cô đâm xe vào hai người này. Trong khi Bích nặng lời trách móc thì Trọng lại ngẩn ngơ, ngờ ngợ dõi theo Trúc mà không thể nhớ ra Trúc là ai. Hình ảnh Trúc choáng ngợp tâm hồn Trọng từ đó. Dù nhiều cô gái đeo đuổi, nhưng Trọng không quan tâm đến ai, kể cả Bích. Trong tiềm thức, Trọng vẫn mong một ngày được gặp lại Trúc, người bạn gái dịu dàng đã giúp đỡ cậu trong những tháng ngày gian khó. Trọng nhất định sẽ đi tìm lại Trúc cho bằng được. Điều này vô tình thay đổi Bích.

Tình yêu Bích dành cho Trọng ngày càng lớn dần theo thời gian. Nhưng càng yêu Trọng thì nỗi lo mất Trọng càng lấn át tâm hồn Bích. Đặc biệt là khi Trúc xuất hiện. Sự ghen tuông, ích kỷ đôi khi làm cho Bích không còn kiểm soát được hành động của bản thân.

Thêm vào đó, lúc này Năm Tùng cũng tìm ra Bích. Hắn biết cô được sống trong một gia đình giàu có nên giở trò tống tiền, bắt cóc. Bích lại rơi vào nỗi ám ảnh khôn nguôi với người cha tệ bạc.

Một lần nữa, Bích được nghe dì Thúy kể lại những sự thật đau lòng về Năm Tùng và người mẹ ruột bất hạnh của mình. Nỗi đau gia đình dày vò, Trọng lại hờ hững vô tâm, Bích lạc lõng hoang mang.

Khang cũng gặp lại Trúc, nhưng trong những tình cảnh dở khóc dở cười do nhóm bạn Ruồi, Đen gây ra. Hơn một lần, Trúc đinh ninh Khang là người xấu mà anh thì không có cách nào đính chính được.

Những cuộc gặp gỡ vô tình chưa thể giúp cho những người bạn cũ nhận ra nhau, nhưng đó là những dấu ấn ban đầu của sự thay đổi sau mười mấy năm xa cách.

Ngày ra trường, Bích, Trọng cùng nhau xin vào làm tại công ty Quảng cáo Thành Công. Ở đây, Trọng lại may mắn gặp được Châu – chính là cậu bé bán vé số ngày xưa ba mẹ Trọng đã giúp đỡ. Trong công ty, Châu được nể trọng một phần vì tài năng, một phần vì anh là con rể của giám đốc Phan. Tuy là người công tâm, nhưng vì ơn nghĩa ngày xưa với ba mẹ Trọng mà Châu hứa sẽ cất nhắc tạo cơ hội thăng tiến cho Trọng. Đây cũng là lý do để Trọng bị nhóm Lâm, La, Hàn – vốn là nhân viên gạo cội của công ty – khó chịu, coi thường Trọng. Đỉnh điểm của mâu thuẫn này là một dự án quảng cáo lớn được đưa ra làm cuộc tranh tài giữa nhóm Trọng và Lâm.

Trọng không phải là người nhiều sáng tạo nhưng anh thật sự là người may mắn. Khi đang bực dọc vì không thể tìm được một ý tưởng cho kế hoạch quảng bá thương hiệu mới nào đặc biệt cho cuộc tranh tài này thì Trọng nhận được một bản phác thảo viết tay ấn tượng được gửi từ một cộng tác viên xa lạ.

Nói xa lạ nhưng đó chính là Khang. Ngoài việc học và làm thêm, Khang còn có đam mê ngành quảng cáo, khi được đào tạo chuyên môn hơn ở trường đại học, anh đã mạnh dạn gửi đi bản phát thảo chiến lược quảng cáo của mình để tự thử thách bản thân mình.

Sự kiện này đã đưa Khang và Trọng nhích lại gần nhau hơn. Khang được mời vào công ty Thành Công ký hợp đồng trở thành cộng tác viên thời vụ của công ty. Trọng nhận ra Khang chính là người đã cùng nhóm Ruồi, Đen bày trò làm tiền anh tại cổng trường lần trước. Nhưng điều đó không còn quan trọng bằng việc anh được ban giám đốc đánh giá cao bởi ý tưởng của Khang.

Khang cũng đắn đo nhiều khi quyết định hợp tác với Trọng, nhưng vì chú Tư Lanh, vì những người bạn đang cần một sự minh chứng về một công việc đàng hoàng, Khang đã đồng ý hợp tác với Trọng.

Trúc lúc này cũng ra trường và làm lễ tân tại công ty Thành Công. Trọng càng có nhiều cơ hội gần gũi và tìm hiểu Trúc nhiều hơn. Trọng càng gần càng thấy Trúc là người bạn bấy lâu anh tìm kiếm. Hơn bất cứ người con gái nào khác, Trúc vẫn là người duy nhất đem lại cho Trọng cảm giác bình yên lạ lùng. Nhiều lần Trọng tìm đến tận chùa để tìm hiểu về Trúc.

Bích tinh ý nhận ra điều đó. Bích tìm đủ mọi cách để ngăn chặn bất cứ điều gì cô cảm thấy nó sẽ cản trở cuộc sống của mình, đặc biệt là cản trở tình yêu cô dành cho Trọng. Bích tìm đến chùa, vô tình cô nhận ra Trúc là bạn ngày xưa và đề nghị Trúc giúp đỡ cô được đến với Trọng trọn vẹn. Trúc vui mừng nhận ra Bích và đồng ý lời đề nghị của Bích: Trúc sẽ không cho Trọng hay sự thật về mình để giữ nguyên tình yêu của Trọng và Bích.

Cũng tại ngôi chùa này, Bích vô tình tìm lại được người mẹ ruột của mình, nhưng sự thật không làm cho Bích tránh khỏi thất vọng, ngỡ ngàng. Bà Trà – mẹ ruột Bích, không khác gì một người điên, bất thường và đáng sợ. Bích không chấp nhận được sự thật, lo sợ mình sẽ mất tất cả, từ tình yêu của Trọng đến cái gia đình hạnh phúc mà cô đang có. Suy nghĩ đó khiến Bích mưu toan, tính toán bằng mọi giá phải giữ lại tất cả những thứ mà cô cho là thuộc về mình.

Từ sau lần đầu gặp Trúc với một hình ảnh không nhiều thiện cảm lắm, Khang và Trúc đã có nhiều lần chạm mặt, nhưng lần nào cũng là sự cố, khiến Trúc tức giận và sợ sệt Khang nhiều hơn. Với Khang, trước hết Trúc là một cô gái dễ thương, thú vị và mang đến cho anh những cảm xúc kỳ lạ. Trong một lần chỉ tính trêu chọc Trúc, Khang vô tình phát hiện ra viên bi thủy tinh mà ngày xưa anh đã tặng. Bao nhiêu kỷ niệm đẹp của tuổi thơ chảy tràn về, làm Khang không khỏi bồi hồi, bối rối.

Mặc kệ những lần tìm hiểu thất bại về thân thế Trúc, Trọng vẫn tin linh cảm đặc biệt của mình về Trúc. Với niềm tin đó, Trọng không thể phủ nhận tình yêu dành cho Trúc ngày càng lớn lên trong bản thân mình.

Trúc tinh tế nhận ra điều đó, nhưng lời hứa của cô với Bích không cho phép cô nói đúng sự thật với Trọng. Chỉ đến khi mệt nhoài vì né tránh, Trúc mới cho Trọng biết mình là người bạn ngày xưa, và khẳng định chân thành rằng cô chỉ xem Trọng là một người bạn quý. Nhưng điều đó không làm Trọng bận tâm. Trọng vẫn tin rằng mình sẽ chinh phục được trái tim của Trúc.

Sự việc đó làm cho Bích bực bội, căm giận Trúc. Cô không ngần ngại trở mặt với Trúc khi không có Trọng. Trúc hiền lành, chịu đựng giỏi nên cũng không phiền hà gì về thái độ của Bích. Trúc còn có một mối bận tâm khác, đó là Khang. Hơn một lần nhìn thấy Khang vui đùa thân thiện với đám trẻ bụi đời, Trúc nhìn lại Khang bằng ánh mắt khác, thiện cảm hơn. Còn Khang, vì chưa có một cơ hội nào thuận tiện để anh cho Trúc biết anh chính là người bạn lúc nhỏ mà cô vẫn mơ ước được gặp lại một lần.

Tình yêu Khang – Trúc – Trọng còn đang rối rắm thì lại nãy sinh thêm chuyện tình của Vân và Khang. Vân được Khang cứu giúp trong một tai nạn nhỏ, cô quý mến Khang và biết rằng đã tìm được một nửa đích thực của mình. Tuy nhiên, Vân không hề biết chuyện Khang là người mà bấy lâu Trúc trông mong, tìm kiếm.

Ông Cơ – ba của Vân, lại là bạn làm ăn lâu năm với ông Nam. Hai ông bạn đang tính chuyện kết tình sui gia thì từng trang quá khứ dần hồi được lật lại.

Sự thật nhập nhằng giữa những tình cảm rắc rối, đan xen. Những hiểu lầm ngày càng sâu sắc. Khang –  Trọng chưa kịp nhận ra nhau thì đã phải đối nghịch nhau vì tình yêu dành cho một người con gái. Trúc tìm được tình yêu đích thực với Khang nhưng cô phải đối diện với sự rạn nứt tình cảm anh em Khang – là điều mà cô chưa bao giờ mong muốn. Bích hoang mang giữa tình yêu và lòng vị kỷ. Vân xót xa ôm ấp mối tình đơn phương.

Mỗi người một tâm trạng giằng xé, một cách hành xử khác biệt, dẫn đến những kết thúc nằm ngoài dự kiến. Khi lòng ích kỷ lắng xuống, khi tham muốn dịu dần, khi trái tim mỗi người không còn lỗi nhịp, là lúc tình yêu thăng hoa, tình thân trở về, tình bạn chắp nối.



Chia sẽ với bạn bè:
Ý kiến bạn đọc:

Khach tham quan

Đây là bài hát "Phía nào đến chân trời" bạn kiếm trên mạng sẽ thấy nhiều đó, do ca sĩ Quang Dũng trình bày đấy

xuxu

minh xem phim co thay bai hoa tau bang dan bau trong phim ma hok biet bai nao ai biet giup minh voi

bububobi

a bai do la phia nao den chan troi

phan khanh quynh

bai hat do la bai"phia nao den chan troi ,sang tac Việt anh.nhung ko phai ca si mỹ hạnh hát.mà là Quang dũng.minh koếm cả pui moi co pai đó đó.vay ma cu tuong la di về phia mat troi!

quoc quy

Trọng và Khang có nhận nhao là anh em không

quốc trung

tôi rất thíhc bài hát của phim này, tìm trên các trang web nhạc thì không thấy mà tại sao trên web công ty cũng lại không có

Thanh_Nguyen

Minh cug thay bai nhac phim rat hay va cam dong. Minh luc tung tren mang roi ma cug tim ko thay bai "Di ve phia chan troi". Co ai giup minh voi....

nguyễn lệ mai

Mình thấy bài hát mở đầu và kết thúc phim này rất hay. Để ý mình mới biết đó là bài "Đi về phía chân trời". Nhưng tìm hoài trên các web nhạc mà không thấy. Sao công ty không cho đăng các bài hát nhạc phim lên web cuat công ty nhỉ

NJUU

VAY CUOI CUNG BICH VOI TRONG CO O VOI NHAU KO

lâm thị ngọc bích

Em thấy sao cty mình không tồ chức một cuộc thi viết kích bản. Để các bạn có thể trổ tài viết lách của mình, Hoặc có thể mỗi bạn có thể viết về cuộc đời của mình,nếu thấy hay có thể cty mình sẽ chuyển thành phim.( như vậy sẽ có nhiều tính thực tế hơn...và cũng có nhiều nhiều kịch bản hơn làm phong phú thêm ......

Ý kiến của bạn:
(Nhập số an toàn vào ô)     
 
Các tin khác:
ALBUM ẢNH